Hereditary – câu chuyện hấp dẫn bên trong một bộ phim nhạt nhẽo

.

Được ra mắt vào năm 2018, Hereditary (tựa Việt: Di truyền) là bộ phim đầu tay do Ari Aster viết kịch bản và làm đạo diễn. Bộ phim được mở đầu bằng cái chết của Ellen, mẹ của Annie. Bầu không khí trong gia đình trở nên gượng gạo và kỳ lạ bởi Annie không thực sự gắn bó với người mẹ mới mất của mình. Sau đám tang không lâu, Charlie – con gái của Annie cũng qua đời trong một tai nạn do chính Peter – anh trai cô bé vô tình gây ra. Quá đau khổ bởi sự mất mát này, Annie đã tìm đến phương thức gọi hồn với hy vọng có thể gặp lại con gái. Nhưng Annie không hề biết rằng buổi lễ gọi hồn ấy chính là cánh cổng đưa những thế lực tà ác đến làm đảo lộn cuộc sống của cả gia đình.

Không như những bộ phim kinh dị ăn khách khác, Hereditary không hù doạ khán giả bởi những pha jump-scare mà lại chú trọng vào việc khai thác tâm lý nhân vật để gây ám ảnh cho người xem. Bắt đầu với một gia đình mà mọi thành viên đều có mối liên kết với nhau hết sức lỏng lẻo, Annie thì không thực sự gắn bó với mẹ mình, sự ám ảnh về người mẹ luôn muốn giết chết mình của nhân vật Peter, cô bé Charlie luôn gần gũi với người bà ngoại còn người bố - ông Steve là người duy nhất không có quan hệ huyết thống với người quá cố. Gia đình luôn là nơi an toàn nhất để ta trở về nhưng trong Hereditary, gia đình và dòng máu lại là nguyên nhân của tất cả những hiện tượng ma quỷ kinh hoàng ám lấy mọi thành viên. Có thể nói Hereditary đã tự làm khó mình khi chọn một lối đi riêng biệt so với các bộ phim kinh dị khác. Đáng lý ra đây sẽ là một bộ phim thực sự xuất sắc với cách lựa chọn đề tài và câu chuyện làm nền nhưng thật đáng tiếc, tất cả những gì được thể hiện trong Heredictary lại không xuất sắc như những gì đáng ra nó phải làm được. Nhịp phim chậm, thiết lập rườm rà

Thời lượng phim kéo dài tận 127 phút nhưng phải đến 30 phút cuối phim, khán giả mới có thể “tỉnh ngủ” để tập trung vào câu chuyện. Ngay từ đầu phim, dấu ấn của quỷ Paimon đã xuất hiện liên tục một cách lộ liễu như để cảnh báo về những thứ sắp diễn ra. Câu chuyện về bà Ellen được kể bởi lời thoại của nhân vật Annie. Điều này đã khiến cho bộ phim kém hấp dẫn bởi phạm phải quy tắc cơ bản trong điện ảnh là “show, don’t tell”. Mặc dù bà Ellen là bóng ma lớn nhất đưa cả gia đình vào bi kịch nhưng xuyên suốt bộ phim, vai trò cũng như câu chuyện về người phụ nữ này hết sức mờ nhạt. Tất cả những gì có thể thấy được chỉ là sự kỳ quái của các thành viên trong gia đình: ông Steve trầm lặng, bà Annie tâm trí bất ổn, Peter bị ám ảnh thái quá với mẹ mình và Charlie thì thích những thứ kỳ dị như cắt đầu chim bồ câu mang về nhà. Cấu trúc phim lỏng lẻo, thiếu chặt chẽ Bộ phim thiết lập quá nhiều chi tiết và câu chuyện nhưng cái quan trọng nhất là làm cho các chi tiết ấy trở nên chặt chẽ thì Hereditary lại hoàn toàn không làm được. Bày ra một bữa tiệc với nhiều món ăn độc đáo, nhưng đáng tiếc rằng những gì đạo diễn bày ra lại hoàn toàn không có sự ăn nhập với nhau. Các câu chuyện nhạt nhẽo chầm chậm trôi qua, cảm tưởng như có thể cắt riêng từng phân đoạn ra để làm thành những bộ phim khác nhau. 30 phút cuối, tuy nhịp phim đã nhanh hơn nhưng cũng không cứu vớt được sự nhàm chán rời rạc đã bày ra trước đó. Nhât vật Peter bị đẩy vào cuộc truy đuổi nhưng cao trào chưa đủ và còn thiếu đi sự hồi hộp căng thẳng sống còn trong những cảnh rượt đuổi ấy. Kết thúc diễn ra quá nhanh trong khi mở đầu lại quá rườm rà, nếu Hereditary muốn gây ám ảnh cho khán giả bằng cảm giác khó chịu khi xem thì về mặt nào đấy, bộ phim cũng đã “thành công” ít nhiều. Diễn xuất thiếu chiều sâu. Tuyến nhân vật kiểm soát kém

Nhận được nhiều lời khen ngợi về diễn xuất nhất có lẽ là Toni Collette trong vai bà Annie. Đây cũng là nhân vật phải trải qua nhiều cung bậc cảm xúc và sự đấu tranh nội tâm nhất. Mẹ chết nhưng không biết có nên tỏ ra buồn bã hơn hay không, không thể căm hận con trai dù Peter chính là kẻ gây tai nạn dẫn đến cái chết của Charlie, sợ hãi và không tin vào mắt mình khi chứng kiến lễ gọi hồn và trở nên sốt sắng một cách đáng sợ khi nài nỉ chồng con mình trợ giúp để thực hiện nghi lễ gọi hồn ấy. Thế nhưng tất cả những gì Toni Collette thể hiện trên phim chỉ là một người đàn bà khi thì ủ rũ, lúc lại như hoá điên. Diễn xuất của Toni trong bộ phim này mới chỉ dừng lại ở phần nhìn chứ chưa thực sự đi sâu vào nội tâm nhân vật. Thay vì thể hiện để khán giả cảm nhận, Toni lại chỉ biết lờ đờ và gào thét suốt 127 phút trên màn ảnh.

Alex Wolff thì khá hơn. Anh lột tả được một Peter sợ hãi chính mẹ đẻ của mình và cả khi nhân vật phải đối mặt với nỗi sợ cũng như sự dằn vặt. Kể từ Jumanji: Welcome to the jungle, có thể nói Alex đã có sự trưởng thành hơn trong diễn xuất.

Nhân vật gây ám ảnh và cũng là diễn viên thể hiện tốt nhất trên phim là Milly Shapiro vai Charlie. Từng ánh mắt, cử chỉ cho đến điệu bộ lầm lũi của cô bé khiến khán giả cảm thấy rợn người ngay từ những cảnh phim đầu tiên. Tiếc rằng nhân vật tốt nhất cũng lại là nhân vật có quá ít đất diễn trong bộ phim này.

Ngoài ra các nhân vật khác đều không có gì đặc biệt, từ ông bố Steve cho đến bà Joan, đồng môn cùng giáo phải với bà Ellen đều không gây chú ý nhiều. Thậm chí cả cô bạn gái của Peter xuất hiện trong phim cũng mờ nhạt và hoàn toàn không đóng bất cứ vai trò gì trong việc thúc đẩy chuyện phim. Tạm kết Tuy nhạt nhẽo và đầy sạn nhưng dù sao Hereditary cũng có thể coi như sự trở lại của dòng phim kinh dị gây ám ảnh. Khi thị trường đã đầy rẫy những jump-scare, những cảnh máu me thừa thãi với những câu chuyện phim dễ dãi thì sự xuất hiện của Hereditary có thể coi như động thái khơi lại dòng phim đầy ám ảnh này. Tính liên kết và sự chặt chẽ trong Hereditary còn thiếu nhưng điểm đáng khen ngợi là hướng đi mà bộ phim này nhắm tới. Dù sao thì Hereditary cũng mới chỉ là sản phẩm điện ảnh đầu tay của đạo diễn Ari Aster sau phim ngắn The strange things about Johnsons. Hy vọng rằng sau Di Truyền, khán giả sẽ được đón nhận nhiều hơn nữa những bộ phim kinh dị chất lượng đánh vào cảm xúc và nội tâm hơn là những bộ phim mang nặng tính trình diễn đang đầy rẫy trên thị trường phim ảnh.

Hereditary được công chiếu tại Mỹ vào ngày 08/06/2018. Tại Việt Nam, bộ phim không thể qua vòng kiểm duyệt nên không được phát hành.

Thực hiện: Lê Thủy Tiên

Nguồn: www.lofficiel.vn