Bình yên của đàn ông đôi khi gói gọn trong một người phụ nữ

.
body{font-family:Helvetica,Arial,sans-serif;text-align:justify;text-justify:inter-word;}img{width:100%}p{font-size:16px;line-height:21px;color:#333}em{font-size:16px}h3{font-size:18px}.center{text-align:center}

Với anh chỉ cần những gì liên quan đến cô ấy thì dù buồn hay vui cũng vẫn yên bình.Vì cô ấy là bình yên, thế nên đến lúc chẳng còn can hệ gì với nhau, cuộc đời anh cũng không còn gì gọi là yên bình nữa. Bình yên của đàn ông đôi khi gói gọn chỉ bằng một người phụ nữ

Với anh chỉ cần những gì liên quan đến cô ấy thì dù  buồn hay vui cũng vẫn yên bình. 

Ngày trước mỗi đợt không vui, cô ấy thường bảo anh hãy kể gì đó yên bình được không.

Anh ôm cô ấy vào lòng, rồi bắt đầu nói về chuyện của hai người.

“Có hôm em bảo muốn nghe anh đọc sách, không phải bởi vì quyển sách hay, mà em muốn nghe giọng anh, vì nó có gì đấy rất đặc biệt. Anh tắt đèn phòng khách, mở chút ánh sáng nhè nhẹ soi rõ từ chiếc đèn bàn. Anh bắt đầu đọc cho em nghe từng trang sách cũ.

Đúng năm phút sau, em ngủ tròn trên vai anh. Thế là cả đêm, anh chẳng dám nhúc nhích hay xoay chuyển, cứ để yên vậy mà nhìn khuôn diện đang say giấc của em.

Sáng dậy, em cứ trêu anh mấy câu vì khuôn mặt đờ đẫn và ngáo ngơ do cả đêm qua anh không ngủ được ngon giấc. Xong em còn hôn lên má anh bất ngờ, rồi vụt vào bếp chuẩn bị bữa sáng. Anh nằm đấy ngủ lại chưa đầy nửa tiếng, lại lần nữa bị em đánh thức bởi mùi bơ sữa và khuôn bánh nướng tới lửa đang ở trong lò.

 

Anh đã phải rất khó khăn để đấu tranh tư tưởng giữa việc vào giường ngủ tiếp, hoặc chạy ngay xuống bếp và thưởng thức món bánh của em. Cuối cùng, lí trí của anh cũng không vượt qua khỏi vách ngăn của dạ dày ...”

“Chỉ có vậy thôi hả anh?”

“Ừ, với anh chỉ cần những gì liên quan đến em thôi. Buồn hay vui cũng vẫn yên bình.”

Sau này, anh và cô ấy vì không thể đi cùng nhau nửa đoạn đường sau nữa, nên đã chia tay. Từ đấy, chẳng còn ai nghe thấy anh nói về những tháng ngày an trong nữa.

Vì cô ấy là bình yên, thế nên đến lúc chẳng còn can hệ gì với nhau, cuộc đời anh cũng không còn gì gọi là yên bình nữa.

Bởi suy cho cùng, an lòng vẫn thứ cảm giác mà cả đời này chỉ duy nhất một người có thể khiến mình thấy được xoa dịu khi nghĩ đến, thấy được chân thành khi chạm vào, thấy được bình đạm khi ở bên.

Nếu không phải họ, thì bất cứ ai thay vào chỗ đó, cũng đều vô nghĩa đối với mình.

Cũng như chẳng còn cô ấy, nên khi ai đó hỏi về yên bình, anh chỉ lặng thinh ...

ST

Nguồn: guu.vn